Tin Quân Sự - Blog tin tức Quân sự Việt Nam: Tình báo Israel

Paracel Islands & Spratly Islands Belong to Viet Nam !

Quần Đảo Hoàng Sa - Quần Đảo Trường Sa Thuộc Về Việt Nam !

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình báo Israel. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tình báo Israel. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 3)


Khi nhậm chức Giám đốc Mossad, Dagan đưa ra hai mục tiêu lớn cần phải trừ khử: Chương trình vũ khí hạt nhân Iran và các đối tượng khủng bố thuộc Hezbollah; Hamas và Islamic Jihad…

>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 1)
>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 2)

>> Những cú đấm của Dagan

Tháng 8/2002, Thủ tướng Ariel Sharon bổ nhiệm Meir Dagan ghế Giám đốc Mossad (thay Ephraim Halevy). Từng chịu trách nhiệm thành lập đội đặc nhiệm khét tiếng Trung Đông Sayeret Rimon, có mặt trong cuộc chiến 6 ngày, 2 lần bị thương, Dagan nổi tiếng là sĩ quan quân đội Israel liều lĩnh.

Bóp chết công nghiệp vũ khí hạt nhân Iran

Một số điệp viên Mossad thuật rằng, các sát thủ trước khi được phái đi thực hiện một chiến dịch nguy hiểm và tối mật đều được triệu tập vào phòng Giám đốc Meir Dagan. Tại đó, sếp Dagan chỉ vào tấm chân dung to treo trên tường, chụp một người Do Thái để râu và quấn tấm khăn nguyện, trong tư thế quỳ gối với hai tay giơ cao và nắm chặt. Mắt ông ta quắc lên. Cạnh bên là hai sĩ quan SS Đức Quốc xã. “Người này” - Dagan nói - “Là ông nội tôi, cụ Dov Ehrlich”. Dagan cho biết, không lâu sau khi bức hình được chụp ngày 5/10/1942, Dov Ehrlich cùng gia đình, tương tự hàng ngàn người Do Thái khác, đã bị Đức Quốc xã giết chết tại thị trấn nhỏ Lukow ở Ba Lan. “Bức hình này sẽ dẫn lối chúng ta để hành động vì Nhà nước Israel. Tôi nhìn vào tấm hình và thề rằng, tôi sẽ làm bất cứ gì để bảo đảm rằng chuyện như thế không bao giờ xảy ra” - Dagan nói…

Một trong những chuyện mà Dagan sẽ chẳng bao giờ để xảy ra là việc bóp chết chương trình nghiên cứu và chế tạo bom nguyên tử của Iran. An ninh và sự sống còn của Nhà nước Do Thái là phụ thuộc vào khả năng chặn đứng nguy cơ này…

Tần suất xuất hiện các sự kiện kỳ lạ liên quan chương trình vũ khí hạt nhân Iran ngày càng tăng từ năm 2003: hai vụ tai nạn hàng không bí hiểm gây tử vong các nhà nghiên cứu hạt nhân Iran; hai phòng thí nghiệm quan trọng bỗng vô cớ bị hỏa hoạn làm hỏng các máy ly tâm rồi hai khoa học gia hạt nhân Iran bị mất tích và tiếp đó một số người bị giết. Đó là chưa kể vụ nổ bí hiểm tại một nhà máy Syria, nơi dàn tên lửa Scud đang được lắp đầu đạn hóa học. Song song là một loạt gương mặt cộm cán của các nhóm khủng bố cũng bị tiêu diệt. Mossad được tin là nơi tung ra sát thủ giết chết tướng Mohammed Suleiman, tùy viên thân cận của Tổng thống Syria Bashar Al-Assad. Suleiman bị giết tại Tartus (Syria) vào tháng 8/2008, bởi viên đạn bắn tỉa ghim trúng phóc giữa ngực khi đương sự đứng trên ban công hóng nắng sau khi vừa bơi…



http://nghiadx.blogspot.com


Tay thanh niên, với mái tóc chải cẩn thận và vận chiếc sơmi mới là thẳng thóm, ngồi trước ống kính truyền hình trả lời có vẻ thành thật. “Tên tôi là Majid Jamali Fash” - đương sự tự giới thiệu với khán giả truyền hình Iran trong buổi phát hình trung tuần tháng 1/2011 - “Lần đầu tiên tôi móc nối với tình báo Israel tại Istanbul là cách đây 3 năm. Một gã tên Radfur đến gặp đã đề nghị tôi ghé qua Lãnh sự quán Israel”… Jamali Fash cho biết anh ta là hung thủ sát hại nhà vật lý hạt nhân Massoud Ali Mohammadi bằng quả bom được điều khiển từ xa vào ngày 12/1/2010.

Theo lời khai Jamali Fash, đương sự nhận những chỉ thị đầu tiên từ Lãnh sự quán Israel ở Istanbul. “Tôi nói chuyện với một số người ở đó” - Jamali Fash kể - “Họ ngồi đằng sau cánh cửa kính tối đen. Họ hỏi tôi và yêu cầu tôi thu thập một số thông tin…”. Trong lần gặp thứ hai, Jamali Fash giao 30 trang tài liệu viết tay cho phía Israel. Tiếp đó, Jamali Fash trải qua cuộc huấn luyện thật sự. Sau nhiều lần gặp ở châu Âu và Thái Lan, đương sự nhận khoản “đặt cọc” đầu tiên, 30.000USD, trong số tiền được trả cho vụ ám sát. Số còn lại, 20.000USD, sẽ được thanh toán nốt sau khi công việc hoàn thành.

Chương trình huấn luyện được thực hiện tại Israel, nơi Mossad làm mô hình như thật về ngôi nhà của Mohammadi và khu vực xung quanh, tại một doanh trại quân đội nằm giữa Tel Aviv và Jerusalem. Mossad cũng cung cấp một chiếc gắn máy Honda 125 - loại phương tiện phổ biến ở Tehran - để Jamali Fash thực tập cách cài bom vào xe. Đương sự cũng được dạy cách bắn súng và tự hóa trang. Ở giai đoạn cuối đợt huấn luyện, Jamali Fash được làm thử ba lần…

http://nghiadx.blogspot.com
Chuyên gia vật lý hạt nhân Fereydoon Abbasi (trái): thoát chết trong gang tấc

Trở về Tehran, Jamali Fash được cung cấp mọi thứ cần thiết, trong đó có hai điện thoại vệ tinh dùng để nhận lệnh vào sáng sớm ngày 12/1/2010. Thực hiện đúng kịch bản kế hoạch, Jamali Fash cài bom vào chiếc xe gắn máy rồi đậu cạnh xe hơi Mohammadi bên vệ đường và kích nổ khi nạn nhân vào trong xe. Sức công phá khối thuốc nổ mạnh đến mức nó làm bật tróc những phiến đá to lát căn nhà bốn tầng phía đối diện và làm vỡ nát toàn bộ cửa sổ. Tất nhiên nạn nhân Mohammadi chết tức thì!

Bằng cách tương tự, Mossad thực hiện vụ ám sát hai khoa học gia hạt nhân Majid Shahriari và Fereydoon Abbasi. Ngày 29/11/2010, Shahriari và Abbasi đều đang trên đường đến trường đại học, theo lịch làm việc bình thường gần như mỗi ngày của họ. Không lâu sau, khi ngồi trong chiếc sedan Peugeot cùng vợ bắt đầu đi vào xa lộ Artesh ở mạn Bắc thành phố, Shahriari không màng để ý khi một chiếc gắn máy cặp sát xe mình. Đường phố Teheran vào giờ cao điểm sáng nào mà chẳng thấy xe gắn máy lạng lách vượt ẩu ép cả xe hơi như thế này!

Tuy nhiên, tên tài xế chiếc gắn máy đã lẹ tay gắn khối thuốc nổ vào cửa tài xế của xe hơi (bằng nam châm) và phóng vù mất dạng. Vài giây sau, quả bom nổ tung. Shahriari gục chết tức thì (vợ bị thương nặng). Trong cùng thời gian, sát thủ Mossad cũng thực hiện cuộc ám sát Abbasi. Khi lái xe chở vợ ra khỏi nhà, Abbasi chợt thấy có một tay lái xe gắn máy áp sát vào hông cửa tài xế của xe hơi. Từng là thành viên Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, Abbasi, bằng trực giác, biết ngay có chuyện bất thường. Ông vội thắng xe và kéo thốc vợ mở cửa nhảy ra ngoài, chỉ vài giây trước khi quả bom nổ tung! Loạt ảnh chụp chiếc xe cháy đen của Abbasi xuất hiện trên trang nhất nhiều tờ báo thế giới vài ngày sau. Trong cùng ngày, Thủ tướng Benjamin Netanyahu tuyên bố ông chuẩn bị cho sếp Mossad Dagan nghỉ hưu. Tờ Israel HaYom lập tức đăng bài viết với bức ảnh vụ tấn công cùng tựa: “Cú đòn cuối cùng của Dagan?”.

Cuộc săn đuổi Imad Mughniyeh

Gây ân oán giang hồ với Mossad sớm hay muộn chỉ có nước chết. Mossad cũng là nơi nghĩ ra cách thức giết người đa dạng và “phong phú” nhất thế giới. Năm 1978, điệp viên Mossad đã dùng kem đánh răng tẩm thuốc độc để giết Wadih Haddad, thủ lĩnh một phân nhánh thuộc Mặt trận nhân dân giải phóng Palestine (PFLP).

7 năm sau, họ nhét thuốc nổ nén vào quyển kinh Koran và “trân trọng” với “tất cả lòng thành kính cùng sự ngưỡng mộ” gửi cho Ali-Akbar Mohtashamipur, Đại sứ Iran tại Syria. Vài năm gần đây, Mossad đặc biệt quan tâm đến Syria, bởi vai trò nước này trong quan hệ với Iran; khi đất Syria trở thành “hang ổ” của các nhóm khủng bố Trung Đông; và thực tế rằng, Syria luôn ngầm giúp tuồn súng lậu vào Gaza và Bờ Tây. Tháng 8/2004, Mossad từng giết chết Izz El-Deen Sheikh Khalil, gương mặt cấp cao của Hamas tại Damascus. Hôm đó, chiếc SUV Pajero mà Sheikh Khalil vừa xoay chìa khóa khởi động đã bị nổ tung và bốc cháy. Thi thể đối tượng bị nám đen và co quắp biến dạng đến mức không thể nhận ra. Kính chắn gió của chiếc xe đối diện cũng như cửa sổ các căn nhà gần hiện trường bị vỡ từng mảnh vụn. Ba người đi đường gần đó bị thương.

Mossad nói rằng, vụ giết Izz El-Deen Sheikh Khalil là hành động đáp trả cho vụ đánh bom hai chiếc xe bus làm chết 16 thường dân tại Beersheba (Israel) mà Sheikh Khalil liên quan. Cần nhắc lại, thập niên 60 của thế kỷ trước Mossad từng thành công trong việc cài điệp viên Eli Cohen vào bộ máy Chính phủ Syria sâu đến mức trở thành bạn thân của Tổng thống Syria và thậm chí sắp được bổ nhiệm lên ghế Bộ trưởng Quốc phòng nước này! Với vị trí trên, Eli Cohen đã tuồn cho Mossad toàn bộ kế hoạch phòng thủ Syria tại cao nguyên Golan cũng như danh sách chi tiết kho vũ khí Syria. Eli Cohen còn đề nghị (và được nghe theo) việc trồng cây cao tại mọi vị trí đồn trại “để mang lại bóng mát cho binh sĩ Syria”. Thế là sau đó không quân Israel cứ nhắm vào những vị trí đánh dấu này mà nện bom, trong cuộc chiến 6 ngày!

Năm 1965, điệp viên huyền thoại Eli Cohen bị phát hiện, được Syria và Liên Xô xử trong bí mật và bị trục xuất.

Majid Jamali Fash thú nhận trên truyền hình Iran (vụ ra tay ám sát khoa học gia hạt nhân Massoud Ali Mohammadi)

Trong lịch sử hơn 60 năm của Mossad, chẳng cơ quan tình báo nước ngoài nào thực hiện các cuộc tiêu diệt đối thủ bên ngoài lãnh thổ mình nhiều bằng điệp viên Israel. Bất luận kẻ thù trốn ở chân trời góc bể nào, Mossad cũng mò ra và giết cho bằng được. Trường hợp Imad Mughniyeh là một điển hình… Nói đến xung đột Trung Đông, ngoài những cái tên huyền thoại đi vào lịch sử như Yasser Arafat, người ta còn phải kể đến Imad Mughniyeh! Lực lượng an ninh - tình báo phương Tây từng dày công truy tìm Mughniyeh trong 25 năm. Những gì Mughniyeh làm được đã trở thành “bài học kinh điển” cho Al-Qaeda sau này và cá nhân Mughniyeh cũng được đánh giá là một trùm khủng bố có lối sống kỷ luật và nguyên tắc, thậm chí đáng nể hơn Osama bin Laden.

Được mệnh danh “người không bao giờ ngủ”, Mughniyeh đã thoát chết không biết bao nhiêu lần, khi liên tục thay đổi chỗ trốn bằng việc âm thầm lên đường mà không thông báo cho cận vệ hoặc tài xế riêng, với khẩu súng luôn dắt bên thắt lưng…

Khoảng 23h, ngày 12/2/2008, Mughniyeh rời ngôi nhà an toàn tại khu Kfar Soussa thuộc Damascus, nơi có nhiều cao ốc giống nhau được sử dụng như địa điểm làm việc bí mật của tình báo Syria. Trước đó ít phút, Mughniyeh đã có cuộc gặp với một sếp tình báo Syria và chuẩn bị cuộc hội kiến Tổng thống Syria Bashar Assad. Chỉ vài giây sau khi Mughniyeh ngồi sau vôlăng chiếc xe thể thao của mình, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Mughniyeh chết tức thì, khi mới 45 tuổi.

Cần biết, cái tên Mughniyeh bắt đầu gắn liền với hầu hết vụ khủng bố nghiêm trọng trong thập niên 80 và 90 với mục tiêu chủ yếu là Israel và Mỹ; trong đó có vụ tấn công Đại sứ quán Mỹ tại Beirut ngày 18/4/1983 làm chết 63 người trong đó có 17 người Mỹ. Mughniyeh cũng bị quy kết thực hiện vụ khủng bố ngày 23/10/1983 với loạt tấn công bằng bom xe tại doanh trại thủy quân lục chiến Mỹ làm thiệt mạng 58 lính Pháp và 241 lính Mỹ. Washington tin rằng, Mughniyeh chính là kẻ đứng sau vụ không tặc chiếc TWA Flight 847 ngày 14/6/1985; và là nhân vật thực hiện vụ bắt cóc và giết William Buckley (Chánh văn phòng CIA tại Beirut) năm 1985. Thập niên 90, Mughniyeh tiếp tục thực hiện vô số vụ khủng bố, trong đó có vụ tấn công Tòa đại sứ Israel ở Buenos Aires vào tháng 3/1992.

http://nghiadx.blogspot.com
Imad Mughniyeh

Theo cựu viên chức CIA Robert Baer, “Mughniyeh có lẽ là nhân vật thông minh nhất, có khả năng nhất mà chúng tôi từng đối mặt, hơn cả những điệp viên KGB hoặc bất kỳ ai khác. Hắn đi vào bằng cánh cửa này nhưng thoát ra bằng cửa khác; đổi xe hàng ngày; không bao giờ thực hiện cuộc hẹn bằng điện thoại và chúng tôi chẳng bao giờ có thể đoán trước được Mughniyeh chuẩn bị làm gì. Chúng tôi chỉ biết hắn qua những chi tiết miêu tả chẳng hạn “cao, đẹp trai, với đôi mắt cuốn hút, biết tiếng Anh nhưng nói tiếng Pháp giỏi hơn…”.

Danny Yatom - nguyên giám đốc bộ phận tình báo hải ngoại của Mossad - thậm chí không giấu vẻ nể nang khi nói “hắn là một trong những kẻ khủng bố nguy hiểm và thông minh nhất thế giới”. Mỹ từng cố bắt Mughniyeh nhiều lần nhưng bất thành. Lần đầu tiên xảy ra vào năm 1995 khi Mughniyeh đi trên chuyến bay dự kiến hạ cánh tại Saudi Arabia. Tuy nhiên, khi điệp viên CIA được rải đầy ở sân bay thì Chính phủ Saudi Arabia lại không đồng ý cho chiếc máy bay đáp xuống. Năm sau, quân đội Mỹ lên kế hoạch thộp Mughniyeh từ một con tàu ở Doha (Qatar) nhưng chiến dịch này cuối cùng bị hủy. Kế hoạch thộp Mughniyeh lần đó, mang mật danh RETURN OX, là một chiến dịch quy mô, với sự phối hợp giữa 3 tàu chiến (USS Tarawa, USS Duluth, USS Rushmore); Đơn vị thủy quân lục chiến viễn chinh số 13 cùng đơn vị SEAL thuộc Hạm đội 5. Sở dĩ kế hoạch bị hủy vì vào giờ chót có tin rằng, Mughniyeh đã “biến mất” khỏi chiếc tàu tình nghi!

Có tin, vào ngày đám tang Mughniyeh, Thủ tướng Israel Ehud Olmert đã gặp riêng sếp Mossad Meir Dagan để chúc mừng. Tuy nhiên, như hầu hết vụ ám sát nghiêm trọng, Mossad lẫn Chính phủ Israel không bao giờ thừa nhận chính thức việc giết Mughniyeh…

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 2)


Gần như chẳng ai từng gây thù chuốc oán với Israel mà Mossad để yên.

>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 1)
Những kẻ đó sẽ được Mossad xếp vào nhóm đối tượng "Trang Đỏ" và một khi "Trang Đỏ" được sang trang thì có nghĩa đã đến thời điểm thích hợp thực hiện cuộc trả thù "máu trả bằng máu", bất luận là 10 hoặc 20 năm sau hay thậm chí dài hơn!

Vụ giết sát thủ lừng danh Mahmoud al-Mabhouh của Hamas năm 2010 tại Dubai là một điển hình… “Màn hình tinh thể lỏng”

Ngay khi ra tay bắn chết hai người lính Israel năm 1989, anh ta đã biết số phận mình như thế nào. Trước sau gì Mossad cũng dai dẳng bám theo đến cùng để thực hiện cuộc trả thù. Suốt 20 năm, Mahmoud al- Mabhouh luôn tự hỏi chẳng biết bao giờ mình trở thành nạn nhân của bóng ma Mossad. Thế rồi trưa ngày 20/1/2010, nhân viên khách sạn 5 sao Al Bustan tại Dubai phát hiện thi thể tím tái của một người đàn ông trung niên trong phòng 230. Theo biên bản khám nghiệm tử thi ban đầu, ông ta tử vong bởi “xuất huyết não”. Tên nạn nhân là Mahmoud al-Mabhouh, một trong những nhân vật cộm cán chuyên đặc trách các thương vụ mua vũ khí của Hamas, kẻ đã “gây thù chuốc oán” với Israel năm 1989…



http://nghiadx.blogspot.com
Thủ tướng Benjamin Netanyahu buộc lòng phải để Giám đốc Mossad Meir Dagan (trái) ra đi


Mỗi ngày có hơn 100.000 hành khách đến Sân bay Quốc tế Dubai. Nơi thuộc Tiểu vương quốc Arập thống nhất (UAE) này đã trở thành địa điểm du lịch nổi tiếng thế giới với bãi biển đẹp lộng gió và thiên đường mua sắm hoạt động bất kể ngày đêm. Tuy nhiên, với 27 hành khách trên những chuyến bay khác nhau từ những địa điểm khởi hành khác nhau, họ đến Dubai chẳng phải để du lịch hay nghỉ đông. 12 người trong số họ mang thông hành Anh; 6 thông hành Ireland; 4 thông hành Pháp; 4 thông hành Úc và một thông hành Đức. Tất cả đều là thông hành giả với những cái tên giả.

Họ là nhóm sát thủ Mossad thuộc đơn vị đặc biệt “Caesarea”, đặt theo tên một thành cổ Palestine nơi thời xưa một nhóm lãnh đạo Do Thái nổi dậy chống Rome đã bị hành hình thê thảm. Họ đang bình tĩnh chờ mục tiêu, kẻ được đặt mật danh là “Màn hình tinh thể lỏng”. Một số người trong nhóm Caesarea thật ra đã đến Dubai vài lần để thực hiện nhiệm vụ khảo sát, vào tháng 2, tháng 3 và tháng 6/2009; và làm quen với cách mở những ổ khóa điện tử dùng phổ biến tại các khách sạn Dubai…

Sáng sớm thứ Ba, ngày 19/1/2010, Al-Mabhouh bắt đầu ra Sân bay Quốc tế Damascus (Syria) để chuẩn bị đáp chuyến Dubai. Đương sự đi một mình. Đầu năm trước, Al-Mabhouh đã đồng ý nhận lời mời phỏng vấn Hãng Truyền thông Al-Jazeera với nội dung về vụ ám sát 2 người lính Israel năm 1989. Khi lên sóng, Al-Jazeera đã che mặt Al-Mabhouh nhưng Mossad chẳng lạ gì giọng nói của đương sự. Kể lại từng chi tiết, “Màn hình tinh thể lỏng” thuật rằng, mình cùng một đồng bọn cải trang làm người Do Thái chính thống giáo để bắt cóc, giết chết và chôn hai người lính Israel (Avi Sasportas và Ilan Saadon). Được hỏi rằng, có hối hận về vụ thảm sát trên hay không?

Al-Mabhouh cười khỉnh nói rằng, mình chỉ tiếc sao lúc đó không bắn thẳng vào mặt nạn nhân thứ hai. Sau vụ trên, cái tên Mahmoud al-Mabhouh đã được đưa vào “Trang Đỏ”. Những kẻ nằm trong “Trang Đỏ” không nhất thiết được trả thù ngay. Họ là nhóm đối tượng nằm trong “danh sách chờ”, để được giết vào lúc thích hợp…

Sinh tại trại tị nạn Jabaliya (Gaza) năm 1960, Al-Mabhouh (có nghĩa là “kẻ cục cằn”) gia nhập lực lượng Huynh đệ Hồi giáo lúc còn trẻ, từng bị Israel bắt cuối thập niên 80 của thế kỷ trước và bị tù 1 năm.

Sau khi được thả, Al-Mabhouh tham gia cánh quân sự của Hamas. Năm 1988, Al-Mabhouh được đưa lên vị trí chỉ huy “Đơn vị 101” chuyên thực hiện các chiến dịch giết lính Israel. Năm 1989, nhóm Al-Mabhouh bắt và giết 2 người lính Israel (kể ở trên) tại sa mạc Negev.

Sau vụ này, Al-Mabhouh trốn vài tháng tại Gaza rồi chuồn sang Ai Cập. Chính phủ Cairo thoạt đầu tính đưa Al-Mabhouh ra tòa rồi dẫn độ cho Israel, nhưng sợ rằng điều đó khiến tổ chức Huynh đệ Hồi giáo nổi giận trả đũa nên cuối cùng trục xuất Al-Mabhouh sang Libya.

Từ nơi này, Al-Mabhouh đến Jordan, lập một căn cứ Hamas chuyên nhiệm vụ tuồn vũ khí lậu vào Bờ Tây và tổ chức các cuộc tấn công vào du khách Israel. Năm 1995, Al-Mabhouh bị Jordan trục xuất (tương tự toàn bộ thành phần lãnh đạo Hamas tại nước này không lâu sau đó).

Đến Damascus, Al-Mabhouh móc nối với lực lượng Vệ binh Iran, thực hiện các phi vụ mua vũ khí Iran cũng như tổ chức quyên tiền tại các nước vùng Vịnh. Trước đó, Hamas chỉ có thể tấn công bằng hỏa tiễn tầm ngắn nhưng sau nhờ Al-Mabhouh nên chiến binh Hamas đã có thể bắn phá Israel bằng hỏa tiễn tầm trung.

Tháng 2/2009, Al-Mabhouh suýt chết khi một máy bay không người lái Israel xịt tên lửa vào đoàn xe của Al-Mabhouh tại Sudan. Đó là đoàn vận tải chở đầy hỏa tiễn Fajr của Iran.

Với hoạt động ngày càng mạnh của Al-Mabhouh, Mossad cho rằng, đã đến lúc cần lật “Trang Đỏ”! Al-Mabhouh thường xuyên đi lại giữa Trung Quốc, Iran, Syria, Sudan và UAE. Dù vậy, Mossad quyết định rằng, Dubai là nơi tốt nhất cho điệp vụ ám sát. Đó là địa điểm luôn rộng cửa đón du khách và việc xin thị thực bằng thông hành phương Tây chẳng khó khăn gì. Thật ra, sau vụ bắn hụt đương sự tại Sudan, Mossad đã mưu sát Al-Mabhouh lần thứ hai vào tháng 11/2009.

Tuy nhiên, do liều thuốc độc cho vào thức ăn tại khách sạn, nơi đối tượng lưu trú không đủ mạnh nên vụ ám sát bất thành. Lần này, nhóm Caesarea thề rằng, họ sẽ không bao giờ rời Dubai cho đến khi chính mắt nhìn thấy Al-Mabhouh “chết không kịp trăng trối”…

Cuộc hạ sát

1h10’ sáng ngày 19/1/2010, hai điệp viên Caesarea cuối cùng, Gail Folliard và Kevin Daveron đáp xuống Dubai từ chuyến bay Paris. Cả hai nhập bọn với Peter Elvinger, cũng vừa hạ cánh từ Zurich. Trưa ngày 19/1/2010, Al-Mabhouh đến Dubai từ chuyến bay Emirates Flight EK 912, với thông hành Palestine mang tên “Mahmoud Abd al-Rauf Mohammed Hassan”. Al-Mabhouh khai với hải quan rằng, mình là “nhà buôn”. Một toán Mossad cắm ở sân bay đã xác định mục tiêu và báo với những người còn lại.

Hai điệp viên Mossad mặc trang phục thể thao với vợt tennis và khăn lông quấn cổ đã ngồi chờ sẵn tại sảnh khách sạn Al Bustan từ lúc 14h12’. Hai người cùng vào thang máy với Al-Mabhouh để biết chính xác phòng đối tượng là phòng 230 ở tầng hai. Họ nhắn tin cho Peter Elvinger; và người này (còn ở sân bay) lập tức gọi đến khách sạn Al Bustan để đặt trước phòng 237, đồng thời đặt trước luôn vé trở về Zurich qua ngả Doha (Qatar)…

http://nghiadx.blogspot.com
Nhóm sát thủ lần lượt đến sân bay


18h34’ ngày 19/1/2010, nhóm sát thủ Caesarea có mặt đầy đủ tại khách sạn Al Bustan. 4 người bọn họ chia làm hai cặp. Tất cả đều đội mũ lưỡi trai để che khuất mặt trước ống kính an ninh khách sạn. Trong khi đó, hai nhóm thám sát cũng bắt đầu rời Al Bustan để tránh gây chú ý và được “đổi ca” bằng hai điệp viên khác.

20h, 6 sát thủ Mossad có mặt đầy đủ trên hành lang bên ngoài phòng Al-Mabhouh. Trước đó, trong thời gian 4 tiếng Al-Mabhouh ra khỏi khách sạn, một chuyên gia khóa của nhóm Caesarea đã chỉnh lại ổ khóa điện tử của phòng 230 sao cho thẻ mở khóa của phòng 237 (đối diện) có thể mở được phòng đối tượng. Gail Folliard và Kevin Daveron được phân công “trực” an ninh hành lang.

Lúc này, họ đã hóa trang và đội tóc giả, đeo ria giả, Daveron mặc trang phục nhân viên khách sạn… 20h24’, Al-Mabhouh trở về khách sạn. Cầm chiếc túi trong đó có đôi giày mới mua, đương sự vào thang máy lên tầng hai, không để ý đến gã “nhân viên khách sạn” có bộ ria mép và sau đó là cô gái đội mớ tóc giả đen đang lúi húi hút bụi thảm hành lang (từ trước đó cả nửa tiếng đồng hồ)…

Mở cửa vào phòng, Al-Mabhouh chẳng hề biết rằng, bên trong đã có 4 sát thủ ngồi rung đùi uống trà chờ mình! Dấu hiệu cho thấy có một trận “đấu vật” ngắn trong phòng là vài mảnh vỡ của chiếc khung giường. Một cách chính xác, chẳng ai trừ nhóm sát thủ biết được Mahmoud al-Mabhouh chết như thế nào.

Khám nghiệm tử thi cho thấy đương sự bị tiêm succinylcholine - hóa chất có thể làm tê liệt cơ trong vòng không đến một phút. Nó còn làm vỡ mạch máu mắt và nứt toác môi. Al-Mabhouh còn bị bịt miệng bằng gối - theo cảnh sát Dubai. Saeed Hamiri thuộc Phòng Giám định pháp y Dubai cho biết, cảnh sát Dubai phát hiện một vệt máu trên gối; những vết bầm tím trên mũi, mặt, cổ và một vết tiêm bên hông phải của Al-Mabhouh.

Làm sao có thể biết chắc nhóm sát thủ là điệp viên Mossad?

Băng hình an ninh cho thấy, lúc 20h46’ (sau khi hành sự), hai sát thủ Mossad đứng canh ở thang máy bắt đầu đi xuống sảnh. Rõ ràng họ rất phấn khích, cứ nhảy tới nhảy lui liên tục như vận động viên quyền anh. Một người trong bọn họ vẫn còn mang găng tay - điều hoàn toàn không bình thường đối với khách lưu trú khách sạn.

Nhóm sát thủ rời Al Bustan từng cặp một. Họ đón taxi ra sân bay. Nữ điệp viên Gail Folliard rời khách sạn, tay trong tay như đôi tình nhân với một điệp viên khác. Kevin Daveron lĩnh nhiệm vụ chặn hậu nên là người cuối cùng rời phòng 237. Không lâu sau, Daveron và Folliard đã ngồi trên chiếc máy bay lên đường đến Paris trong khi hai người khác bay đến Nam Phi… Thi thể tím ngắt của “Màn hình tinh thể lỏng” vẫn nằm co quắp trong phòng 230, cho đến khi nhân viên khách sạn phát hiện vào trưa hôm sau.

Và phải gần một tuần sau đó, Trung tướng Dahi Khalfan Tamim, người được mệnh danh “siêu cảnh sát Dubai”, mới biết được tin về cái chết của một viên chức cấp cao Hamas ngay tại nơi cách văn phòng ông chỉ khoảng 3km.

Nhóm lãnh đạo Hamas tại Damascus bắt đầu nhận thấy có gì bất thường khi không liên lạc được với Al-Mabhouh. Cuối cùng, Hamas gọi điện cho cảnh sát Dubai, thú nhận rằng họ có cho một viên chức cấp cao của mình đến Dubai bằng tên và thông hành giả.

Biết chuyện, Tư lệnh Cảnh sát Dubai Tamim nổi giận. Ông gào lên qua điện thoại: “Bọn người mấy ông có thể cuốn gói, rút tiền khỏi nhà băng, ôm theo hết vũ khí và cả mớ thông hành giả nữa rồi biến khỏi xứ tôi ngay lập tức”. Tamim có lý do để nổi khùng. Vụ điệp viên Mossad lẻn vào rồi lẻn ra một cách êm ru, bất chấp thực tế rằng, Dubai được trang bị hệ thống giám sát an ninh phức tạp và hiện đại nhất thế giới Arập, rõ ràng chẳng khác nào là sự sỉ nhục đối với Tamim. Thật là một scandal đầy tai tiếng của cảnh sát Dubai đối với thế giới. Thế này thì còn ai dám đến thiên đường du lịch Dubai nữa!

http://nghiadx.blogspot.com
Thi thể Mahmoud al-Mabhouh tại sở cảnh sát Dubai


Một cuộc điều tra quy mô được tiến hành. Danh sách du khách tại Al Bustan được xăm xoi, cũng như băng hình được ghi lại từ hơn 1.000 camera trong khách sạn, kể cả băng hình của hệ thống camera tại toàn bộ các khách sạn khác cũng như siêu thị và sân bay! Manh mối đầu tiên xuất hiện khi cảnh sát Dubai nhận thấy nhóm sát thủ trả tiền khách sạn bằng tiền mặt và bằng thẻ tín dụng trả trước do Hãng Mỹ Payoneer phát hành. Do thẻ Payoneer được dùng bởi hầu hết 27 thành viên nhóm sát thủ nên nhân viên điều tra có thể dễ dàng khoanh hẹp danh sách tình nghi.

Còn một chi tiết đáng lưu ý nữa: Tổng giám đốc điều hành Payoneer, Yuval Tal, là một cựu thành viên lực lượng đặc nhiệm quân đội Israel! Nhóm sát thủ còn phạm thêm một sai lầm khi họ dùng kênh trung gian tại Áo để liên lạc với nhau. Theo đó, một điệp viên sẽ gọi một số ở Vienna để có thể được nối máy với điện thoại di động của một điệp viên khác. Xem xét danh sách cuộc gọi của một đối tượng tình nghi (trong nhóm sát thủ), cảnh sát Dubai dễ dàng tìm ra được danh tính những kẻ cũng liên lạc với các số điện thoại ở Áo.

Với một tay mà năm 19 tuổi đã tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Hoàng gia ở Amman-Jordan (học viện cảnh sát số 1 thế giới Arab), rồi 10 năm sau (1980) được bổ nhiệm làm Cảnh sát trưởng Dubai như Tamim, việc khẳng định nhóm sát thủ là ai chẳng phải là chuyện chơi có thể nói càn. Cuối cùng, ngày 15/2/2010, Tamim tổ chức cuộc họp báo. Tay cầm mảnh giấy in hình và tên các đối tượng tình nghi đồng thời cung cấp báo chí thế giới đoạn băng hình, Tamim đoan chắc rằng, Mossad đích thị là thủ phạm. Vụ bắt điệp viên Alexander Varin (trong nhóm sát thủ giết Al-Mabhouh) ngày 4/6/2010 tại Ba Lan đã khẳng định thêm quy kết trên…

Scandal điệp vụ Dubai nổ tung như một quả bom trong quan hệ ngoại giao đối với Israel. Viên chỉ huy trưởng đơn vị đặc biệt Caesarea đệ đơn từ chức, nhưng không được chấp nhận. Tuy nhiên, để giảm sức ép lên quan hệ ngoại giao, Thủ tướng Benjamin Netanyahu đã đồng ý cho Meir Dagan, Giám đốc Mossad, ra đi.

Ngày 6/1/2011, Meir Dagan rời Mossad, được thay bằng Tamir Pardo (sinh năm 1953), người từng có mặt trong lực lượng đặc nhiệm Sayeret Matkal của quân đội Israel, từng thuộc đơn vị nằm dưới sự chỉ huy Yonatan Netanyahu (anh của Benjamin Netanyahu) trong chiến dịch lừng danh Entebbe (giải cứu các con tin Israel trên chiếc máy bay Air France bị các tay súng Palestine cướp và đỗ xuống Entebbe, Uganda năm 1976; Yonatan chết trong chiến dịch này)…

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

>> Hồ sơ mật : Bóng ma Mossad (Kỳ 1)


Những điệp vụ trong bóng tối

Mossad - một trong những tổ chức tình báo bí mật nhất thế giới có thể được xem là cơ quan gián điệp vấy máu nhiều nhất lịch sử tình báo thế giới. Chẳng gì mà Mossad không làm, từ bắt cóc, cứa cổ, tiêm thuốc độc đến bắn vỡ sọ nạn nhân…


Trong số ra ngày 2/8/2011, tờ Der Spiegel (Đức) cho biết, Cơ quan Tình báo Israel Mossad là thủ phạm tổ chức hàng loạt vụ giết các nhà khoa học gia hạt nhân Iran gần đây, trong đó có vụ bắn toác cổ nhà khoa học hạt nhân Darioush Rezaei ngay tại thủ đô Tehran ngày 23/6/2011.



http://nghiadx.blogspot.com
"Đồ chơi" của điệp viên Mossad


Bàn tay vấy máu

Vụ hạ sát TS vật lý hạt nhân Darioush Rezaei 35 tuổi (bởi hai kẻ lạ mặt phóng môtô nã 5 phát súng vào chiếc xe nạn nhân khi Rezaei đang chở vợ và con gái) là vụ mới nhất liên quan đến Mossad. Rezaei là nhà vật lý hạt nhân thứ ba của Iran bị khử thời gian gần đây, trong chiến dịch bắt đầu từ năm 2010.

http://nghiadx.blogspot.com
Darioush Rezaei - một trong những nạn nhân mới nhất của Mossad


Ngày 12/1/2010, nhà vật lý hạt nhân Masoud Ali Mohammadi, người được giới chuyên gia năng lượng hạt nhân thế giới đánh giá là một trong những nhà khoa học hạt nhân số một Iran, bị giết bởi quả bom điều khiển từ xa cài trong chiếc môtô đậu cạnh xe hơi của ông. Gần một năm sau, ngày 29/11/2010, GS vật lý hạt nhân Majid Shahriari bị nổ tan xác khi chiếc xe hơi của ông bị cài bom; trong khi đồng nghiệp Fereidoun Abbasi (Giáo sư Đại học Shahid Beheshti) cũng bị ám sát suýt chết (sau vụ trên, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad bổ nhiệm Abbasi làm Phó chủ tịch Cơ quan Nguyên tử Iran).

Trước đó, năm 2007, TS Ardeshir Hosseinpour (làm việc tại Nhà máy hạt nhân Isfahan) cũng bị chết một cách bí hiểm bởi “nhiễm phóng xạ”. Năm 2007 cũng là năm mà Trung tướng, Thứ trưởng Quốc phòng Iran Ali-Reza Asgari “biến mất” một cách kỳ lạ. Ngày 7/2/2007, sau khi đến Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) từ Damascus (Syria) trong chuyến công du, Ali-Reza Asgari đột nhiên mất tích suốt từ đó đến nay (tháng 8/2011), để lại vô số tin đồn đoán về tông tích mình, rằng ông bị Mossad hay CIA bắt cóc để khai thác thông tin về chương trình hạt nhân quân sự Iran; hay ông đào thoát bởi bất đồng với Tổng thống Ahmadinejad…

http://nghiadx.blogspot.com
Khalid Meshal, hiện là thủ lĩnh quốc tế của Hamas,người suýt chết trong một vụ ám sát của Mossad


Cư dân giàu có tại khu biệt lập Afeka ở bắc Tel-Aviv chẳng lạ gì Rafael Eitan - gã trung niên béo lùn thích để ngực trần và bị điếc đặc tai phải. Người ta vẫn thường thấy Eitan đi đâu đó, trở về với mớ sắt vụn rồi lụi hụi hàn lại thành những hình thù khác nhau như một thú tiêu khiển. Ít người biết rằng, trong gần 1/4 thế kỷ, Eitan là Phó giám đốc Mossad đặc trách các chiến dịch đặc biệt. Trong suốt thời gian làm điệp viên, Eitan đã lăn lộn khắp các thành phố châu Âu, trong những điệp vụ tìm diệt. Eitan giết nhiều người đến mức không thể nhớ chính xác bao nhiêu, có khi bằng khẩu Beretta gắn ống hãm thanh, có khi bằng sợi dây điện siết cổ hoặc có lúc bằng một cú vặn cổ nạn nhân cực mạnh, nhanh và gọn như xoắn cổ vịt! Khi Menachem Begin đắc cử Thủ tướng năm 1977, Eitan được chỉ định làm cố vấn riêng về chống khủng bố.

Việc đầu tiên Eitan thực hiện ở cương vị này là tổ chức chiến dịch thanh trừng nhóm khủng bố giết 11 vận động viên Israel tại Thế vận hội Munich năm 1972. Những gì đạo diễn Mỹ Steven Spielberg miêu tả trong bộ phim về đề tài này (Munich, sản xuất năm 2005) chẳng thấm vào đâu so với thực tế. Nạn nhân đầu tiên bị khử khi đang đứng trong hành lang căn hộ tại Rome (bị bắn 11 phát với mỗi viên được xem như trả thù cho một vận động viên Israel). Nạn nhân thứ hai bị giết khi trả lời điện thoại từ căn hộ ở Paris (cái đầu bị vỡ toác như quả dưa bởi khối thuốc nổ cài trong ống nghe và được kích hoạt bằng thiết bị điều khiển từ xa). Kẻ khủng bố thứ ba bị giết bằng bom trong căn hộ tại Nicosia (Cyprus)…

http://nghiadx.blogspot.com
Rafael Eitan (1929-2004) - một trong những huyền thoại của lịch sử Mossad


Để tạo thêm mùi vị kinh hoàng cho các thành viên còn lại của nhóm khủng bố "Tháng Chín Đen", Mossad cho đăng một loạt cáo phó trên nhiều tờ báo Arab địa phương và gửi hoa đến viếng gia đình họ, trước khi họ lần lượt bị giết! Riêng thủ lĩnh nhóm khủng bố (trực tiếp thực hiện vụ giết vận động viên Israel) Ali Hassan Salameh - mệnh danh “Hoàng tử đỏ”, thì chính Eitan đã đích thân ra tay. Sau nhiều lần theo dõi và mất dấu đối tượng, Eitan cuối cùng phát hiện Salameh tại Beirut. Thuộc Beirut như lòng bàn tay, Eitan cải trang thành thương nhân Hy Lạp và theo dõi đường đi nước bước Salameh. Trở về Tel Aviv, Eitan phái ba điệp viên Mossad vào Li-băng.

Một kẻ thuê xe; một người cài bom vào khung xe; và kẻ còn lại đỗ xe tại con lộ mà “Hoàng tử đỏ” đi ngang mỗi sáng. Dùng thiết bị điều khiển từ xa, nhóm điệp viên Mossad đã giết banh xác “Hoàng tử đỏ”! (vụ thanh trừng nhóm Tháng Chín Đen từng gây chấn động thế giới và Eitan thậm chí được tiểu thuyết gia truyện gián điệp John Le Carré lấy làm hình mẫu cho một nhân vật trong quyển The Little Drummer Girl).

Giết kẻ thù đã đành, Mossad cũng giết luôn kẻ không thể mua chuộc được. Vụ TS Gerald Bull (Canada) là điển hình. Khoa học gia Bull từng là một trong những chuyên gia vũ khí đạn đạo số một thế giới. Israel nhiều lần tiếp cận và mua chuộc đương sự nhưng bất thành. Trong khi đó, Bull muốn bán kỹ thuật cho Iraq. Cốt lõi kỹ thuật Bull là mẫu pháo siêu hạng (được đặt tên Supergun) có nòng dài 148m được chế từ 32 tấn thép Anh.

Cuối năm 1989, Supergun đã khai hỏa thử tại Mosul (Iraq) và Baghdad đặt Bull chế 3 khẩu Supergun với giá 20 triệu USD. Dự án chế tạo Supergun có mật danh Babylon. Công ty Space Research Corporation (SRC) của Bull có trụ sở tại Brussels chịu trách nhiệm mua thiết bị từ các nước châu Âu láng giềng.

Ngày 17/2/1990, một điệp viên nằm vùng Mossad ở Brussels vớ được tài liệu về Dự án Babylon. Tại Mossad, hồ sơ Bull ngày càng dày, từ lúc đương sự được trao bằng tiến sĩ năm 22 tuổi đến lúc (năm 1976) chế được khẩu “bích kích pháo” 45 mm có thể bắn được mục tiêu cách xa 40km, ở thời điểm mà khẩu đại bác tốt nhất của NATO chỉ bắn được 27km… Trưa ngày 20/3/1990, Thủ tướng Israel Yitzhak Shamir đã thống nhất với Giám đốc Mossad Nahum Admoni, rằng Bull phải chết!

Hai ngày sau, hai điệp viên Mossad có mặt tại Brussels, nơi một điệp viên Mossad khác rành rẽ mọi động tĩnh của Bull đang đón chờ. 18 giờ 45 phút ngày 22/3/1990, ba điệp viên Mossad đánh chiếc xe thuê đến khu phố Bull sống; mỗi người lận một khẩu súng trong bụng. 20 phút sau, khi mở cửa, ông già Bull 61 tuổi bị ghim 5 phát vào đầu và cổ bằng loạt đạn 7,65 mm. Bull lảo đảo đổ gục chết ngay ở bậc cửa. Khi nhóm sát thủ trở về an toàn, Ban tâm lý chiến Mossad tung ra dư luận Bull bị Baghdad giết bởi tội bội tín…

Những điệp vụ ám sát rợn tóc gáy

Năm 2003, (cựu) Thủ tướng Ariel Sharon bắt đầu bật đèn xanh cho chiến dịch “bắt rắn chặt đầu”, với chiến dịch quân sự lẫn tình báo nhằm tiêu diệt các đối tượng thủ lĩnh Hamas cũng như những nhóm Hồi giáo quá khích khác. Thật ra chiến dịch này không mới. Nhiệm vụ thường trực của Mossad vẫn luôn là tiêu diệt thủ lĩnh các nhóm Hồi giáo vốn máu me cực đoan.

Vụ giết Fathi Shkaki là một ví dụ. Ngày 24/10/1995, hai thanh niên ở độ tuổi 20 với mật danh Gil và Ran rời Tel Aviv trên hai chuyến bay riêng. Ran đến Athens còn Gil hạ cánh xuống Rome. Tại sân bay, họ đều nhận thông hành Anh. Sau đó, hai người khởi hành đến Malta và cùng đăng ký tại khách sạn Diplomat nhìn ra cảng Valletta thơ mộng đầy nắng. Chiều hôm đó, một chiếc xe gắn máy được giao cho Ran. Chẳng ai trong nhân viên khách sạn nhớ Ran và Gil có nói chuyện với nhau. Hầu hết thời gian trú tại khách sạn họ đều ở rịt trong phòng riêng.

Có lần một nhân viên phục vụ ca cẩm về cái samsonite nặng chình chịch, Gil nhăn mặt cười, nói đùa rằng nó chứa vàng thỏi. Trước đó một ngày, nhóm điệp viên Mossad cũng đến Malta bằng phà, liên lạc với Gil qua thiết bị vô tuyến cực mạnh giấu trong chiếc samsonite. Ổ khóa samsonite được thiết kế mở ngược theo chiều kim đồng hồ để không kích hoạt ngòi nổ bên trong. Vô phúc kẻ nào lấy trộm samsonite và mở theo kiểu thông thường (theo chiều đồng hồ), chắc chắn nạn nhân sẽ bị chết banh xác. Anten trong samsonite là sợi cáp quang 400m được cuốn gọn, tạo thành cái đĩa đường kính 15cm. Suốt đêm, Gil nhận chỉ thị từ con phà với cái samsonite này.

Cuối cùng, đối tượng xuất hiện: Fathi Shkaki đến Malta với một cận vệ Libya. Cạo râu nhẵn nhụi, Shkaki khai với hải quan Malta mình tên Ibrahim Dawish. Sau khi đăng ký khách sạn Diplomat, Shkaki ngồi nhâm nhi tại quầy cà phê nhìn ra biển và gọi vài cú điện. Sáng hôm sau, Shkaki đi mua vài chiếc sơmi hứa tặng cậu con trai rồi tản bộ ra bãi biển. Ông không biết rằng, sau lưng có hai gã đi theo từ hồi nào trên chiếc xe gắn máy. Bất ngờ, một gã nã 6 phát vào đầu Shkaki. Tay thủ lĩnh Islamic Jihad chết tức thì. Tại Iran, giới giáo sĩ tuyên bố quốc tang cho Shkaki; và tại Tel Aviv, khi hỏi về cái chết Shkaki, Thủ tướng Yitzhak Rabin nói: “Tôi chẳng có gì để buồn”. Vài ngày sau, 4/11/1995, Yitzhak Rabin cũng bị ám sát…

Đi đêm gặp ma

Không phải lúc nào sát thủ Mossad cũng có thể tàng hình như bóng ma và thực hiện thành công điệp vụ ám sát.

Ngày 31/7/1997, ngày mà hai kẻ khủng bố liều chết Hamas giết 15 người và làm bị thương 157 nạn nhân tại một ngôi chợ Jerusalem, Giám đốc Mossad Danny Yatom được vời khẩn cấp đến văn phòng Thủ tướng Benyamin Netanyahu. Được yêu cầu lập tức lập danh sách tất cả thủ lĩnh Hamas và tông tích của họ, Yatom tung điệp viên đến khắp các nước Arab và tất nhiên không thể không kể Gaza lẫn Bờ Tây. Netanyahu liên tục chất vấn Yatom về chiến dịch do thám Hamas. Đến tháng 9/1997, Netanyahu đã gần như mất kiên nhẫn và gọi Yatom bất kể giờ giấc nào, kể cả ban đêm.

Ngày 9/9, Hamas lại khủng bố, làm bị thương hai cận vệ Israel của tùy viên văn hóa ở Đại sứ quán Israel mới khánh thành tại Amman (thủ đô Jordan). Ba ngày sau, trong bữa cơm trưa tại nhà Netanyahu, Yatom mới cung cấp một cái tên: Khalid Meshal (có tài liệu viết là Khaled Mashaal). Và kế hoạch giết Meshal lập tức được tiến hành. Không như nhiều vụ ám sát trước, lần này Mossad không dùng súng mà cũng chẳng phải sợi dây câu cá để xiết cổ đương sự. Vũ khí được chọn là bình xịt hóa chất gây tổn hại thần kinh trung ương.

Ngày 24/9/1997, các điệp viên Mossad lần lượt đến Amman từ Athens, Rome và Paris. Hai sát thủ trực tiếp thực hiện điệp vụ đều mang thông hành Canada với tên Barry Beads và Sean Kendall. Họ đăng ký tại khách sạn Intercontinental và nhóm còn lại trú trong Đại sứ quán Israel cách đó không xa. 9 giờ sáng hôm sau, Beads có mặt ở tiền sảnh và đăng ký thuê chiếc Toyota xanh ngọc; ít phút sau, Kendall thuê chiếc Huyndai xanh lá cây.

10 giờ, Meshal được tài xế chở đi; ở băng ghế sau, có ba đứa con nhỏ của ông. Beads lẳng lặng đánh vôlăng theo sau và những tay điệp viên Mossad khác cũng có mặt rải rác trên đường. Khi đến quận Garden, tay tài xế báo Meshal biết họ bị bám đuôi. Meshal dùng điện thoại xe hơi gọi cảnh sát Jordan. Barry Beads và Sean Kendall cũng nhận thấy bị lộ và vượt lên mất hút. Ít phút sau, cảnh sát Jordan gọi Meshal, cho biết hai xe trên chỉ là du khách Canada.

Không lâu trước 10 giờ 30 phút, khi tài xế của Meshal đánh xe vào đường Wasfi Al-Tal, đã có một đám đông đứng trước trụ sở Hamas. Barry Beads và Sean Kendall có mặt trong số đó. Chẳng ai nghi ngờ họ bởi du khách nước ngoài vẫn thường tò mò đến trụ sở xem các thủ lĩnh Hamas. Sau khi Meshal hôn con và ra khỏi xe, Beads tiến thẳng đến trong khi Kendall kè sát vai đối tượng.

“Ông là Meshal?” - Beads hỏi, cùng lúc Kendall lôi ra chiếc bình và xịt vào tai trái nạn nhân. Thủ lĩnh Hamas hoảng hốt tháo chạy và chùi liên tục vào vành tai. Kendall tính xịt lần nữa nhưng đám đông bắt đầu chú ý khiến Beads phải kêu la tẩu thoát. Lúc đó, Meshal bắt đầu nôn mửa và choáng váng. Đám đông gọi xe cứu thương. Và trong lúc hỗn loạn tháo chạy, nhóm điệp viên Mossad đã chuồn mất, không “vớt” kịp Kendall và Beads. Tại đồn cảnh sát, đích thân Samith Batihi - chỉ huy phản gián Jordan - tiếp Beads và Kendall. Trước đó, chỉ huy cứ điểm Mossad đã gọi điện cho Batihi!

Trước khi Giám đốc Mossad Yatom đến văn phòng Thủ tướng, Netanyahu đã nhận cú điện từ Vua Hussein của Jordan trên đường dây nóng. Vua Hussein cáu đến mức ông nói mình có cảm giác giống như một thằng bạn thân dám hành xử tồi đến mức hiếp cả con gái bạn mình; rằng Netanyahu đừng có chối biến bởi hai tên điệp viên Mossad đã khai tuốt tuồn tuột trước ống kính video; và rằng cuộn băng đó đang trên đường đến Washington để Ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright thực mục sở thị.

Khi Netanyahu đề nghị đến Amman để “làm cho rõ vấn đề” nhằm “tránh gây hiểu lầm đáng tiếc”, Vua Hussein bác ngay, nói rằng “quý vị không cần phải tốn thời gian như thế”.

Như bị trời sập xuống đầu, Netanyahu còn được yêu cầu thả giáo sĩ Ahmed Yassin (thủ lĩnh tinh thần và là người đồng sáng lập Hamas; bị Israel giết vào tháng 3/2004), đồng thời phải đưa thuốc giải cho Meshal để đổi lấy mạng Beads và Kendall. Một giờ sau, thuốc giải được chuyển đến Amman trên một chuyên cơ của quân đội Israel. Meshal bình phục vài ngày sau và thậm chí đủ sức tổ chức buổi họp báo chế nhạo Mossad. Hôm sau, Madeleine Albright gọi hai cú điện ngắn cho Netanyahu với ngôn ngữ xát muối không kém Vua Hussein. Trong vòng một tuần sau sự kiện, Israel thả Ahmed Yassin.

Tháng 2/1998, sếp Mossad Yatom từ chức. Netanyahu thậm chí không gửi thư cảm ơn vì những “đóng góp và cống hiến đất nước” cho Yatom (như thủ tục hành chính thông lệ). Gần 10 năm sau vụ việc, Israel vẫn còn “hận” vụ Meshal.

Năm 2006, Bộ trưởng Tư pháp Israel Haim Ramon tiếp tục yêu cầu cộng đồng quốc tế can thiệp để Syria trục xuất Meshal (sau vụ ám sát Meshal năm 1997, quan hệ giữa Jordan và Hamas căng thẳng, Meshal bị trục xuất đến Qatar rồi sau đó đương sự đến Damascus lưu trú từ năm 2001 và ở đó suốt đến nay, với tư cách là “thủ lĩnh quốc tế” của Hamas).

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2011

>> Tìm hiểu lực lượng tình báo Israel



Tình báo Israel là lực lượng có tuổi đời non trẻ so với các bậc đàn anh ở Anh, Liên Xô, Pháp... nhưng tiến bộ rất nhanh và được coi là ngành tình báo thuộc loại hiệu quả nhất thế giới.


http://nghiadx.blogspot.com
Ngành tình Israel báo thuộc loại hiệu quả nhất thế giới


Chính nhờ hoạt động có tính nhà nghề cao của tình báo mà quân đội Israel luôn có khả năng sẵn sàng chiến đấu cao và là một trong những yếu tố then chốt giúp Israel luôn giành được thắng lợi trong các cuộc chiến tranh với các nước Arập kể từ năm 1948 khi nhà nước Do Thái ra đời.

Hiện nay, đối tượng chủ yếu của tình báo Israel là chủ nghĩa khủng bố. Dưới đây xin khái quát vài nét về cộng đồng tình báo Israel.

VARASH - Đây là chữ viết tắt của cụm từ “Vaadat rashet ha-Sherutim” trong tiếng Do Thái nghĩa là “Uỷ ban các chỉ huy tình báo”. VARASH về bản chất là cơ quan điều phối duy nhất của các cơ quan tình báo Israel, còn những người đứng đầu các cơ quan này là thành viên thường trực của Uỷ ban.
Nhiệm vụ chủ yếu của Uỷ ban kể từ khi được thành lập vào năm 1949 là bảo đảm hiệu quả cho các chiến dịch của các cơ quan tình báo, khống chế, khoanh vùng sai sót, đổ vỡ và loại trừ, khắc phục những hậu quả tiêu cực khi xảy ra những sai sót, đổ vỡ. Nghị trình và thời gian các phiên họp của VARASH cho đến nay vẫn được giữ tuyệt đối bí mật. Theo truyền thống, Giám đốc Mossad đồng thời là Chủ tịch Uỷ ban.

1. MOSSAD - “Ha-Mossad le teum” - Viện Điều phối Trung ương

Đây là tên chính thức của cơ quan tình báo quan trọng nhất, nổi tiếng nhất của nhà nước Do Thái, đồng thời cũng là cơ quan “trẻ tuổi” nhất so với các cơ quan còn lại vì nó được thành lập vào tháng 4/1951. Bởi vậy, mỗi khi nói về các “hiệp sĩ áo choàng và dao găm” của Israel thì trước tiên người ta nghĩ ngay đến các chiến dịch của Mossad mà gần như không bao giờ nhắc đến các cơ quan tình báo khác của nhà nước Do Thái mặc dù xét về số lượng cơ quan tình báo, Israel chỉ đứng thứ hai thế giới sau nước Mỹ.

Tên đầy đủ của nó là Mossad Merkazi Le-modiin U-letafkidim Meyuhadim, tiếng Do Thái nghĩa là: “Viện Tình báo và An ninh Trung ương”.

Mossad là một trong 5 cơ quan tình báo chủ chốt của Israel, đảm trách tình báo đối ngoại và các chiến dịch chính trị, bán quân sự ngầm ở nước ngoài, bao gồm cả ám sát những người Palestine bị cho là khủng bố và các đối tượng khác.

Chỉ huy Mossad báo cáo trực tiếp cho Thủ tướng Israel. Giám đốc đầu tiên của Mossad là cán bộ tình báo chuyên nghiệp Reuven Shiloy. Chính ông là tác giả của chiến lược hành động của Mossad, theo đó, do quân số cán bộ tình báo biên chế ít nên Mossad chủ yếu dựa vào việc sử dụng cộng đồng người Do Thái ở nước ngoài. Mạng lưới của những người gọi là Sayanim (trợ thủ) được hình thành từ những người chủng tộc Do Thái, một mặt họ trung thành vô điều kiện với nước trú ngụ, đồng thời cũng có sự hậu thuẫn, giúp đỡ nhất định cho lực lượng điệp viên bất hợp pháp của Mossad.

Liên quan đến các cán bộ tình báo trong biên chế thì người ta tập trung tuyển chọn họ trước hết trong số những người Israel đã hết hạn phục vụ trong quân đội, ưu tiên người có trình độ đại học. Nhưng việc tuyển chọn không chỉ dựa vào điều này, người ta còn nghiên cứu lai lịch xuất thân, các phẩm chất cá nhân, cá tính của các ứng viên. Sau đó, họ trải qua một giai đoạn thử thách. Những người vượt qua giai đoạn này được nhận vào Học viện Midhrash của Mossad. Các học viên ngay từ đầu được đặt bí danh và có câu chuyện nguỵ trang riêng mà họ phải tuân thủ trong quá trình học tập.

Chương trình của Midhrash có mục đích đào tạo lực lượng điệp viên nhà nghề trình độ cao có khả năng hoạt động hiệu quả ở bất kỳ khu vực nào trên thế giới, trong những tình huống gay go, ác liệt nhất để tiến hành những chiến dịch đôi khi tưởng chừng như không tưởng.

Một trong những chiến dịch đó là việc chuyển 21 tấn nước nặng từ Nauy thực hiện theo chỉ thị của vị giám đốc thứ hai, nhưng có lẽ là lỗi lạc nhất của Mossad là Isser Harel. Ông được bổ nhiệm giữ chức vụ này vào năm 1952 và trong 11 năm dưới quyền lãnh đạo của ông, Mossad đã thực hiện được không ít những điệp vụ chấn động.

Mossad duy trì một số lượng lớn điệp viên mật ở các nước Arập và các nước khác, các nhân viên hoạt động của Mossad đã tiến hành các chiến dịch ngầm chống các kẻ thù của Israel và các cựu tội phạm chiến tranh quốc xã sống ở nước ngoài.

Điệp vụ nổi tiếng nhất và do Isser Harel đích thân chỉ huy là vụ bắt cóc tên tội phạm chiến tranh Đức quốc xã Adolf Eichmann tại Argentina năm 1960 và đưa ra toà xét xử ở Israel về tội ác chiến tranh. Isser Harel cũng đã tiến hành chiến dịch “đánh vào” Ai Cập và Syria 3 tình báo viên: Ben Jair, Leon Tomas và Elia Cohen. Những người này đã thu thập được các kế hoạch tác chiến của người Arập, các sơ đồ và ảnh chụp nhiều mục tiêu chiến lược. Và tuy Elia Cohen và Leon Tomas cuối cùng cũng bị lộ và bị tử hình nhưng hoạt động của họ đã thể hiện tích cực ở kết quả tác chiến của quân đội Israel trong cuộc chiến 6 ngày năm vào tháng 6/1967.

Người kế nhiệm Isser Harel vào năm 1963 là Thiếu tướng Meyr Amit, người đã tiến hành hàng loại cải cách cơ bản trong cơ cấu và chiến lược hoạt động của Mossad. Chính dưới thời ông, Học viện Midhrash và phòng máy tính được thành lập, biên chế của tổ chức lên tới 1.000 nhân viên và hoạt động của họ đã bảo đảm cho thắng lợi của các lực lượng vũ trang Israel. Ví dụ, họ đã tổ chức cướp những chiếc máy bay tiên tiến nhất của Liên Xô có trong trang bị của không quân các nước Arập.

Năm 1964, điệp viên của Mossad đã tuyển mộ được viên đại uý không quân Ai Cập Abbas Khilmy để anh ta lái chiếc Yak-T bay sang Israel. Mùa hè năm 1966, viên sĩ quan Iraq Mounir Redfa đã cho chiếc MiG-21 của mình hạ cánh xuống một sân bay trong sa mạc Negev, Israel. Viên thiếu tá Ai Cập Bassam Alel lái chiếc MiG-23 cũng đã làm như thế.

Trọng trách triển khai cuộc đấu tranh chống khủng bố Palestine, mà trước hết là với tổ chức “Tháng chín đen”, các phần tử vũ trang của tổ chức này đã giết hại các vận động viên Israel trong thời gian Thế vận hội Olympic 1972 ở Munich, Đức, được giao cho vị giám đốc thứ tư của Mossad - Thiếu tướng Zvi Zamir. Nhóm sát thủ Mitzwa Elohim (Cơn lôi đình của thần thánh) được thành lập theo lệnh của Thủ tướng Golda Meyer đã truy lùng và ám sát 11 tên tổ chức cuộc tàn sát ở Munich năm 1972, kể cả thủ lĩnh “Tháng chín đen” Hassan Salameh cũng đã bị giết chết. Năm 1976, các điệp viên Mossad đã giải cứu các con tin là các hành khách một máy bay hành khách Israel bị bắt cóc và bị giam giữ tại sân bay Entebbe, Uganda. Mossad còn dính líu đến một số vụ ám sát các thủ lĩnh Palestine ở châu Âu, Trung Đông và Bắc Phi.

Đồng thời, Mossad cũng mắc không ít sai sót nghiêm trọng, trong đó lớn nhất là việc Giám đốc Mossad Zvi Zamir vào mùa thu năm 1973 đã không thể thuyết phục được ban lãnh đạo Israel tin rằng, quân đội Ai Cập và Syria đang sẵn sàng tấn công nhà nước Do Thái, nhất là khi đã có trong tay những tin tức không thể bác bỏ. Zvi Zamir đã biết chính xác đến cả ngày tháng và thời gian bắt đầu cuộc tấn công của người Arập, nhưng người ta đã không tin các báo cáo của Giám đốc Mossad.

Năm 1974, Zvi Zamir được thay thế bằng Thiếu tướng Yitzhak Hofi. Chính dưới thời ông này, các cán bộ hoạt động của Mossad đã bảo đảm cho thắng lợi của chiến dịch có một không hai giải thoát những con tin của chiếc máy bay hành khách Pháp bị bọn khủng bố ở cách xa Israel 2.500 km - tại sân bay thủ đô Uganda.

Một việc làm còn quan trọng hơn của Mossad có lẽ là việc tham gia phá hoại chương trình hạt nhân của Saddam Hussein. Ngày 5/4/1979, tại một kho ở Pháp, các nhân viên Mossad đã nổ phá 2 tổ máy năng lượng đã sẵn sàng gửi sang Iraq cho lò phản ứng hạt nhân đang được xây dựng ở đó. Tháng 7/1981, dựa trên tin tức tình báo của Mossad, các phi công Israel đã tiến hành thành công chiến dịch Sphinx, phá huỷ lò phản ứng Osirak của Iraq.

Tuy nhiên, vấn đề chủ yếu đối với Mossad đã và vẫn là chủ nghĩa khủng bố Palestine mà tình trạng thắng bại luôn giằng co kéo dài. Một trong những thất bại là việc điệp viên Amina al-Moufti của Israel đã hoạt động trót lọt trong ban lãnh đạo tổ chức PLO gần 3 năm bị phát giác ở Beirut.

Tháng 6/1982, tại thủ đô Li-băng, một người Palestine bắn chết tướng Cotiel Adam, người sắp thay Yitzak Hofi làm giám đốc Mossad. Do đó, cán bộ tình báo chuyên nghiệp Naum Admoni đã trở thành giám đốc Mossad.

Trong số các chiến dịch thành công trong 7 năm Naum Admoni lãnh đạo Mossad có vụ gây nổ chiếc phà Palestine Al Avaz mà người Palestine định sử dụng để đổ bộ quân xuống Gaza, thủ tiêu đại tá PLO Mohammed Tamami, ám sát Abu Jihad, vị phó của Yasir Arafat chuyên trách các chiến dịch khủng bố ngay trong ngôi nhà của ông ta ở Tunis, giết nhà sáng chế Canada Gerald Bull, người đã thiết kế khẩu pháo tầm siêu xa cho Saddam Hussein...

Đồng thời, họ cũng vấp phải những thất bại rất đau đớn. Vụ mưu sát bất thành thủ lĩnh HAMAS Khaled Mashaal ở Jordanie vào năm 1997 đã dẫn đến những hậu quả nặng nề. Kết quả là Israel đã buộc phải thả tự do vị giáo sĩ Palestine Ahmed Yassin và 70 người ủng hộ ông ra khỏi nhà tù.

Tháng 2/1998, cảnh sát Thuỵ Sĩ đã bắt giữ 5 điệp viên Mossad trong khi đang mưu toan máy nghe trộm tại cơ quan đại diện Iran. Trong 2 năm cuối thế kỷ ХХ, ở Li-băng, đã bắt giữ và xét xử hơn 100 điệp viên người Arập địa phương của Mossad.

2. AMAN

Cơ quan tình báo quân sự (TBQS) Aman là cơ quan tình báo lâu đời nhất của Israel, ra đời từ năm 1934 để ngăn chặn những cuộc tiến công liên tục của người Arập địa phương vào các làng Do Thái. Sau khi thành lập nhà nước Israel, TBQS được mang tên Sherut modiin và do Isser Beeri, sau đó là Haim Hertzog lãnh đạo. Haim Hertzog đã cải cách cơ quan này và trong một thời gian ngắn đã biến nó thành một cơ quan tình báo thực thụ có các trung tâm tình báo bình phong công khai ở nhiều nước châu Âu.

Tháng 12/1953, cơ quan TBQS Israel đã được đổi tên thành AMAN (chữ viết tắt của Agaf modiin) và trở thành một cục của Bộ Tổng tham mưu. Trực thuộc cơ quan này có trinh sát bộ đội và tình báo lục quân. Đại tá Benjamin Jibly được bổ nhiệm làm Cục trưởng AMAN.
Ông chủ yếu tập trung chú ý vào Ai Cập vì nước này rõ ràng đang chuẩn bị chiến tranh với Israel. AMAN gặp nhiều khó khăn trong việc thực hiện nhiệm vụ này bởi vì lực lượng điệp viên trước đây của AMAN ở Ai Cập chủ yếu là người Do Thái mà người Do Thái thì đang ồ ạt rời khỏi nước này. Jibly quyết định triển khai trên nước láng giềng phía Tây một lưới điệp báo-phá hoại mới.

Chiến dịch Susanna bắt đầu vào tháng 5/1951 khi tình báo viên chuyên nghiệp Avraham Dar tới Cai-rô và ông đã xây 2 nhóm điệp báo gồm những thanh niên Do Thái. Nhưng không lâu sau, Dar đã bị một cán bộ điệp báo bất hợp pháp khác là Thiếu tá Meyer Bennet thay thế. Cuối năm 1953, ông này cũng bị gọi về và Đại uý Avri El-Ad được phái đến Cai-rô.

Sự thay đổi xoành xoạch như thế và những sai sót của các nhân viên phá hoại đã làm cho chiến dịch Susanna thất bại hoàn toàn. Bản thân tổ trưởng điệp báo và toàn bộ các điệp viên đều đã bị phản gián Ai Cập tóm gọn và khi bị tra tấn đã khai ra chi tiết hoạt động của mình. Vụ đổ vỡ này đã gây thiệt hại to lớn cho Israel cả về quan hệ với các nước Arập, lẫn ở Tây Âu. Cả cục trưởng AMAN lẫn bộ trưởng quốc phòng đều bị mất chức.

Tướng Jegoshafat Harkabi lên đứng đầu AMAN. Dưới quyền ông, TBQS Israel hoạt động thành công hơn, chẳng hạn đã bảo đảm hiệu quả cho cuộc hành quân đường trường chớp nhoáng của quân đội Israel qua bán đảo Sinai vào mùa thu năm 1956. Các điệp viên AMAN đã thực hiện hàng loạt vụ phá hoại tiêu diệt hàng loạt yếu nhân trong bộ chỉ huy quân sự Ai Cập.

Năm 1959, Haim Hertzog lại lên cầm đầu TBQS, ông đã soạn thảo và thực hiện một kế hoạch quy mô triển khai mạng lưới điệp báo. Một trong những chiến dịch nổi tiếng nhất và hiệu quả nhất là việc cài điệp viên Wolfgang Lotz vào giới thượng lưu Cai-rô vào năm 1960. Lotz đã mở các quan hệ trong giới tướng lĩnh, trở thành nhân vật tin cậy, thân tín trong giới quan chức Ai Cập. Điều đó đã cho phép ông ta thu thập tin tức về biên chế và trang bị, về các kế hoạch tác chiến, tình hình bố trí các căn cứ không quân của quân đội Ai Cập và nhiều tin mật quan trọng khác. Mặc dù bị bắt vào năm 1965 nhưng những tài liệu, tin tức mà Lotz cung cấp đã đóng vai trò không nhỏ trong cuộc chiến 6 ngày.

Trước cuộc chiến tranh này, Thiếu tướng Aaron Jarev được cử làm Cục trưởng TBQS và ông cũng đặc biệt chú trọng nhiệm vụ thu thập tin điệp báo về lực lượng vũ trang Ai Cập, Syria, Jordanie và Li-băng. Kết quả là đến năm 1967, AMAN đã có trong tay những thông tin chân tơ kẽ tóc về quân đội các nước này, đã cung cấp được cho Bộ Tổng tham mưu quân đội Israel những danh sách mục tiêu chi tiết trên lãnh thổ các nước này và dự báo được những vấn đề chính có thể nảy sinh trong quá trình chiến sự.

Tuy vậy, các nhà lãnh đạo Ai Cập và Syria không cam tâm thất bại và nhờ sự giúp đỡ của Liên Xô họ đã ráo riết chuẩn bị báo thù. Bộ chỉ huy AMAN cũng đã nắm được tin này, song lại nghĩ rằng, người Arập sẽ không dám khai diễn cuộc chiến mới vì biết là một thất bại mới đang chờ đón họ. Ủng hộ quan điểm đó có cả Thiếu tướng Eliahu Zeira, Cục trưởng AMAN từ tháng 11/1972. Bất chấp vô số báo cáo tin tình báo của các điệp viên, không ảnh do thám và tin chặn thu kỹ thuật, Zeira đã thuyết phục được ban lãnh đạo quốc gia và Thủ tướng Golda Meyer tin rằng, Israel không bị đe doạ bởi một cuộc tấn công bất ngờ. Sự trả giá cho sự tự tin đó bắt đầu vào thứ bảy, ngày 6/10/1973... Dĩ nhiên, sau đó là sự trừng phạt, nhiều người ở AMAN, kể cả Zeira đã mất chức.

Trong thập niên 1970, khi một thứ thể chế nhà nước Palestine xuất hiện ở Nam Li-băng, tình báo quân sự Israel do Tướng Shlom Gazit đứng đầu đã xác định được rất chính xác lực lượng và các kế hoạch hành động của lực lượng cực đoan. Tướng Yeoshua Sagui thay thế Tướng Gazit vào năm 1979 về cơ bản đã tổ chức hoạt động một cách đúng đắn cho các nhân viên của mình và các điệp viên trong hàng ngũ PLO nên trong thời kỳ gay cấn năm 1982, khi quân Israel tiến vào Li-băng, họ đã có đầy đủ thông tin về đối phương - không chỉ về người Palestine mà cả về các đội quân Syria trên lãnh thổ Li-băng.

Trong 12 năm gần đây sau khi các thoả thuận Oslo dự định thành lập Nhà nước Palestine được ký kết, tình hình ở Israel đã thay đổi đột biến và cuộc đấu tranh với khủng bố Arập đã cuốn hút những lực lượng và phương tiện chủ yếu của TBQS Israel. Tuy vậy, chất lượng và số lượng tin tình báo về các đối thủ tiềm tàng của Israel không suy giảm, thậm chí còn hơi tăng nhờ việc tích cực áp dụng các phương tiện kỹ thuật. Trong số các phương tiện đó có mạng lưới các trạm quan sát ở cao nguyên Golan được trang bị các khí tài quang-điện tử tiên tiến nhất. Một giai đoạn mới trên hướng này việc phóng các vệ tinh do thám Ofeq bằng tên lửa đẩy vũ trụ.

Hiện nay, AMAN là cơ quan tình báo hàng đầu của nhà nước Do Thái (Cục trưởng từ năm 2003 là Thiếu tướng Aaron Zeavi-Farkash) và đã đẩy Mossad xuống vị trí thứ hai. Quân số nhân viên TBQS Israel hiện là gần 7.000 người. Một số nhà quan sát coi Aman là đối thủ kình địch của Mossad và đã có tin về những xung đột giữa 2 cơ quan này. Chỉ huy Aman là cố vấn tình báo quân sự của bộ trưởng quốc phòng.

3. SHIN BET

Tổng cục An ninh Chung Shin Bet phụ trách phản gián nội địa, tập trung vào các hoạt động phá hoại tiềm tàng, khủng bố và các vấn đề an ninh có tính chất chính trị cao.

Shin Bet được chia thành 3 cục phụ trách các vấn đề Arập, các vấn đề phi Arập và bảo vệ an ninh (bảo vệ các sứ quán Israel, hạ tầng quốc phòng và hãng hàng không quốc gia El Al).
Trong những năm 1980, thanh danh của Shin Bet bị hoen ố khi các điệp viên Shin Bet bị phát hiện đã đánh đến chết 2 người Palestine bị bắt do tham gia vụ bắt cóc 1 xe buýt.

Trong thập kỷ 1990, Shin Bet bị công luận quốc tế theo dõi chặt chẽ vì họ sử dụng tra tấn đối với các tù nhân Palestine và vai trò của nó trong các vụ ám sát những người được cho là phần tử vũ trang Palestine. Shin Bet cũng bị chỉ trích do thất bại trong việc bảo vệ Thủ tướng Yitzhak Rabin vào tháng 11/1995. Sau vụ tai tiếng này, chỉ huy Shin Bet đã buộc phải từ chức.

4. CÁC đơn vị trinh sát/biệt kích

Trước năm 1974, nhiệm vụ thủ tiêu những phần tử khủng bố do các nhóm lính tinh thuệ của các lữ dù do Mossad chỉ huy và các điệp viên của Mossad thực hiện. Nhưng sau chiến dịch chống bọn tội phạm đánh chiếm một trường học làm thiệt mạng cả bọn khủng bố và nhiều con tin, trong đó có 21 trẻ em, Israel đã quyết định thành lập các đơn vị đặc nhiệm chống khủng bố chuyên trách.

Ngay từ đầu, các đơn vị này trực thuộc trực tiếp và hoạt động chủ yếu theo chỉ đạo của Tổng tham mưu trưởng quân đội Israel.Đơn vị đầu tiên là nhóm chiến đấu Yamam. Sau đó, bổ sung cho nhóm này còn có 6 toán đặc biệt nữa. Tất cả các đơn vị này đều đóng tại trường chống khủng bố ở căn cứ quân sự Matkal Adam và qua khoá huấn luyện cường độ cao. Một năm sau, lính đặc nhiệm đã thể hiện tính nhà nghề cao trên thực tiễn. Cộng thêm là các phương pháp hành động được chuẩn bị tuyệt vời cho trường hợp đánh bắt, tiêu diệt bọn cực đoan và giai thoát con tin.

Hiện nay, có 3 đơn vị đặc nhiệm chính: Yamam, Sayeret Matkal và S-13. Yamam chủ yếu chịu trách nhiệm tiến hành các chiến dịch trên lãnh thổ Israel, Sayeret Matkal phụ trách địa bàn ngoài nước, còn S-13 trên biển (ven bờ biển Israel cũng như ngoài hải phận nước này). Các đơn vị đặc nhiệm được chia theo khu vực tương ứng với các quân khu: miền Bắc, miền Trung và miền Nam. Ở quân khu miền Bắc có 2 đơn vị, quân khu miền Trung có 3 đơn vị, quân khu miền Nam có 4 đơn vị.

Nếu chiến dịch được tiến hành ở ngoài nước, thì người ta chọn đơn vị nào phù hợp nhất với nhiệm vụ đặt ra bất kể khu vực trách nhiệm. Được ưu tiên đặc biệt là đơn vị 7149 (tiểu đoàn Kalbia) đóng tại căn cứ không quân Sirkin. Vũ khí của đơn vị này là chó huấn luyện đặc biệt (gần 120 con). Số chó này được chia thành 4 đại đội: tìm-cứu, truy tìm, dò mìn và chiến đấu.

Cần lưu ý rằng, gần như tất cả các đơn vị đặc nhiệm Israel đều nằm trong biên chế quân đội bởi vậy binh sĩ đều là lính nghĩa vụ (công dân Israel có nghĩa vụ quân sự 3 năm). Trường hợp ngoại lệ là đơn vị Yamam với nhân viên gồm hoàn toàn là binh sĩ chuyên nghiệp.

Thuộc về lực lượng đặc nhiệm còn có đơn vị siêu mật Metzada chuyên tuyển mộ và phái điệp viên vào các quốc gia Arập. Các binh sĩ đơn vị này được tuyển chọn hoàn toàn từ người Do Thái đến Israel từ xứ Maghrib của người Arập. Họ rất giỏi ngôn ngữ của những nước mà họ đã từng sinh sống trước khi di cư về Israel và am hiểu về văn hoá Arập, tâm tính của những nơi cư ngụ trước kia bởi vậy họ không có gì khác biệt với những người bản xứ.

Một trong những đơn vị đặc nhiệm hiệu quả nhất là Mistaravim (“trở thành người Arập”) được thành lập năm 1987. Đơn vị này được biên chế không chỉ những người xuất thân từ các nước Arập mà cả người Do Thái châu Âu. Mistaravim hoạt động trên lãnh thổ nhà nước Palestine với nhiệm vụ truy tìm và tiêu diệt những người bị cho là khủng bố.

5. NATIV

NATIV, tên viết tắt của “Văn phòng liên lạc với người Do Thái”, được thành lập năm 1951 với nhiệm vụ kêu gọi người Do Thái di cư ồ ạt từ các nước thuộc khối XHCN. Từ những ngày đầu tiên, NATIV đã là một trong những cơ quan bí mật nhất trong cộng đồng tình báo Israel, chẳng hạn ở Tel Aviv chỉ có 6 người biết về sự tồn tại của nó.
Trụ sở của NATIV đặt tại thôn Saron, không xa Tel Aviv, biên chế nhân viên không bao giờ vượt quá 200 người. Tuy quân số ít, nhưng bù lại nhân viên của Nativ có tính nhà nghề cực kỳ cao và được tuyển chọn rất khắt khe. Họ phải là những người trẻ, cực kỳ khoẻ mạnh về thể chất, bắt buộc đã phải có gia đình để tránh các vấn đề tình dục.

Tất cả các nhân viên NATIV đều rất giỏi tiếng Nga và ít nhất một thứ tiếng Đông Âu nữa. Họ phải nắm vững kiến thức căn bản của đạo Do thái và những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Zion. Tất cả những phẩm chất của họ đều phục vụ cho nhiệm vụ thúc đẩy người Do Thái di cư về Israel.

Tuy vậy, việc thu thập tin tức chính trị, kinh tế và kỹ thuật quân sự ở những nước mà nhân viên NATIV hoạt động cũng không kém phần quan trọng. Thông thường, họ hoạt động dưới bình phong nhân viên các phái bộ ngoại giao, nhưng hoàn toàn ẩn danh và độc lập với các đại sứ.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, hoạt động của NATIV được đẩy mạnh và hiện đang được tiến hành hầu như ở tất cả các nước SNG, đồng thời vai trò của nó như một cơ quan tình báo tăng mạnh. Việc thu thập tin tức được thực hiện bằng các phương pháp mà các cơ quan tình báo Israel khác không sử dụng. Chẳng hạn, NATIV không tuyển điệp viên, không áp dụng hình thức hoạt động mật mà chủ yếu sử dụng các liên hệ công khai hợp pháp. Một ví dụ là phương pháp “đọc báo/nghe đài” khi mà những nhân viên hợp pháp của NATIV thu thập từ các nguồn công khai những tin tức mà họ quan tâm và gửi về cho cán bộ chỉ đạo họ. Phương pháp này cực kỳ ít tốn kém và chỉ tốn không quá 15.000 USD/năm.

Nhưng vào cuối thế kỷ ХХ đã diễn ra một loạt những vụ tai tiếng do các tổ trưởng địa bàn của NATIV thiếu thận trọng đã bắt đầu chỉ đạo nhân viên dưới quyền thu thập tin tức quân sự và lập tức bị các cơ quan an ninh Nga và các nước SNG khác phát hiện. Tuy nhiên, NATIV cho đến nay vẫn tiếp tục tồn tại và vẫn là một trong những nguồn cung cấp thông tin chính từ lãnh thổ Liên Xô trước đây.

6. LEKEM

Văn phòng Quan hệ Khoa học LEKEM là cơ quan tình báo nhỏ và bí mật, tuyển điệp viên ở các nước phương Tây cho đến khi bị giải tán vào năm 1986 sau khi Jonathan Pollard, một nhà phân tích của tình báo Hải quân Mỹ, người đã bán những tài liệu tình báo tuyệt mật của Mỹ cho Israel, bị bắt. (Ngay sau khi Pollard bị bắt, Israel đã xin lỗi chính phủ Mỹ và khẳng định, những tiếp xúc với Pollard đã chưa được các quan chức tình báo cao cấp Israel cho phép).

Sự ra đời của cơ quan tình báo siêu mật này vào năm 1957 có liên hệ trực tiếp với chương trình chế tạo vũ khí hạt nhân của Israel. LEKEM là từ viết tắt của Lishka le kishrei mada trong tiếng Do Thái nghĩa là “Văn phòng Quan hệ Khoa học” chuyên trách tình báo KHKT.

Chỉ huy đầu tiên của cơ quan LEKEM, nhà tình báo dày dạn kinh nghiệm Benjamin Blumberg trước hết đã soạn thảo một kế hoạch tung tin giả toàn cầu nhằm che giấu việc xây dựng cơ sở nguyên tử Kamag ở gần khu dân cư Dimona trong sa mạc Negev.

Sau đó, LEKEM tiến hành tìm kiếm ở nước ngoài uranium được làm giàu, các nhân viên của cơ quan này triển khai một cuộc săn tìm thực sự các vật liệu liên quan đến lĩnh vực hạt nhân trên khắp hành tinh và rất thành công. LEKEM đã bí mật đưa được khỏi Mỹ hơn 100 cryotron có thể dùng làm ngòi nổ cho bom đạt hạt nhân.

Tháng 11/1968, các nhân viên LEKEM cùng với Mossad đã tiến hành chiến dịch Plumbat, đưa một cách bất hợp pháp 200 tấn oxit uranium Israel. Nói một cách ngắn gọn là LEKEM đã có công lao không nhỏ trong việc chế tạo quả bom nguyên tử của Israel (năm 1969).

Nhưng các đầu đạn hạt nhân cần phải có phương tiện mang phóng và LEKEM cũng đã phải đảm nhiệm việc này. Kết quả là các công trình sư Israel đã nhận được những thông tin cặn kẽ và tài liệu, cũng như một số tên lửa DM-660 của Pháp. Chỉ vài năm sau, Israel đã thử nghiệm các tên lửa đất-đối-đất Luz và Jericho.

Đỉnh cao sáng tạo và táo bạo của các nhân viên LEKEM là việc đánh cướp 5 tàu tên lửa lớp Jaguar từ cảng Cherbour ngay trước lễ Giáng sinh năm 1969 trong chiến dịch “Con thuyền Nô-ê” do Mordechai Limon chỉ huy. Một chiến dịch thành công khác liên quan đến nhiệm vụ bảo đảm phụ tùng cho các máy bay tiêm kích Mirage của Israel. Vấn đề đã được giải quyết bằng việc tuyển mộ được kỹ sư Thuỵ Sĩ Fraunknecht và điệp viên này đã lấy được hết cả bộ bản vẽ của chiếc máy bay Pháp. Những thành công này đã nâng cao đáng kể uy tín của Benjamin Blumberg. Tuy nhiên, năm 1981, ông dã bị cáo buộc lợi dụng chức vụ để tư lợi và bị cách chức.

Chỉ huy mới của LEKEM là Rafael Eithan và dưới thời ông, số lượng tài liệu thu được đã tăng lên gấp 10 lần - tới 2.000 đầu/năm. Nhưng toàn bộ công lao của cơ quan này đã bị xoá sạch bởi một vụ tai tiếng om xòm khi công dân Mỹ Jonathan Pollard bị phát hiện là điệp viên Israel.
Người tuyển Pollard là Đại tá Аvien Sella, khoản thù lao không nhỏ được trả qua LEKEM. Năm 1985, khi Pollard bị các cơ quan tình báo Mỹ phát giác, Israel đã từ chối đưa Pollard ra khỏi nước Mỹ và cũng không điệp viên này ẩn náu trong sứ quán Israel tại Washington.

Vụ đổ vỡ này đã dẫn LEKEM đến bị giải tán vào năm 1986 và hiện nay không có thông tin chắc chắn về việc cơ quan nào ở Israel hiện nay chịu trách nhiệm cung cấp tin tức tình báo KHKT. Theo một số nguồn tin thì trách nhiệm của Lekem được giao lại cho Bộ Ngoại giao Israel.

MỘT VÀI NHẬN XÉT

Hoạt động của tình báo Israel gắn liền với sự sống còn của dân tộc Do Thái và của bản thân Nhà nước Israel. Tình báo Israel là tinh hoa trí tuệ, đỉnh cao ý chí và chủ nghĩa yêu nước của người Do Thái, do đó lực lượng này được nhà nước quan tâm đầu tư, phát triển; người dân kính trọng, yêu mến, che chở, giúp đỡ cả trong nước lẫn ở nước ngoài.

Nói một cách khái quát, có thể thấy rằng triết lý của tình báo Israel dựa vào các yếu tố căn bản sau:
Ưu tiên chất lượng, chứ không phải số lượng; chú trọng tinh nhuệ chứ không phải số đông.

Coi yếu tố chính trị-yêu nước là phẩm chất quyết định của cán bộ, nhân viên. Lấy lợi ích quốc gia-dân tộc làm mục đích tối thượng, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích.
Tuyển chọn chặt chẽ, huấn luyện bài bản, lập kế hoạch chu đáo, phối hợp chính xác, ra tay quyết liệt, đánh hiểm-diệt gọn.

Tình báo Israel hoạt động có hiệu quả cao là do một số nguyên nhân chính sau đây:

Sự chỉ huy trực tiếp, thống nhất chặt chẽ của lãnh đạo cao nhất Nhà nước và nhận thức rất đúng đắn của họ về vai trò của tình báo. Tình báo luôn là một ưu tiên quốc gia và là một trong những thành tố quyết định trong tiềm lực quốc phòng Israel.

Sự ủng hộ, giúp đỡ nhiệt tình và hiệu quả của cộng đồng người Do Thái giàu có và đầy thế lực ở các địa bàn hoạt động.

Tài năng tổ chức của các nhà lãnh đạo tình báo và tính nhà nghề cao của đội ngũ cán bộ, nhân viên.Tóm lại, hệ thống tình báo Israel được xây dựng chủ yếu để đối phó với các mối đe doạ từ bên ngoài (các nước Hồi giáo, Arập và người Palestine thù địch), phục vụ nhu cầu phòng vệ thiết yếu của quốc gia. Trong nửa thế kỷ chiến đấu và trưởng thành, tình báo Israel đã phát triển nghệ thuật điệp báo, tình báo quân sự, tình báo KHKT và tình báo hành động lên đến đỉnh cao. Thành công của tình báo Israel xứng đáng là tấm gương cho các cơ quan tình báo trên thế giới học hỏi.

Copyright 2012 Tin Tức Quân Sự - Blog tin tức Quân Sự Việt Nam
 
Lên đầu trang
Xuống cuối trang